Mùa mưa về, nghe tiếng sấm ì uôm xa xa, có phải đất trời cũng đang réo gọi những thức quà quê dân dã mà thấm đượm nghĩa tình không nghen? Lòng tôi lại cồn cào một nỗi nhớ, nhớ da diết cái vị ngọt thanh mà chẳng thứ sơn hào hải vị nào sánh bằng, nhớ về nấm mối.
Thiệt là không ngoa khi người ta gọi nấm mối là “lộc trời”, là tinh túy của đất. Bởi đâu phải muốn trồng là được, muốn ăn là có. Phải đợi con nước lớn, đợi những cơn mưa đầu mùa tưới đẫm miệt vườn, từ mấy gò mối cao đất, những tai nấm trắng ngà, mập mạp mới chịu đùn đầu đội đất chui lên. Người sành ăn nấm phải canh từ lúc 3-4 giờ sáng, chân đất rón rén theo ánh đèn pin đi tìm. Phải nhanh tay, vì nấm mọc nhanh mà cũng chóng tàn, để qua con nắng là búp nấm đã xòe ra, mất đi cái giòn ngọt đặc trưng.

Nấm hái về còn tươi roi rói, chỉ cần gọt nhẹ lớp vỏ đất, rửa qua nước muối loãng là sạch bong. Thân nấm mềm mà không bở, ngọt thơm một vị rất riêng, người ta nói nó tựa như thịt gà nên mới có cái tên mỹ miều là “kê nhục”.
Nấm xào mướp hương
Chẳng cần cầu kỳ, chỉ cần quả mướp hương xanh non hái sau vườn, thêm mấy tai nấm mối là có ngay một dĩa xào thơm nức gian bếp. Nấm chẻ đôi, xào nhanh trên lửa lớn cùng mướp vừa chín tới. Cái ngọt của nấm quyện với mùi thơm dịu của mướp, chan một miếng lên chén cơm nóng, thiệt không có gì mộc mạc mà ngon đến vậy. Nó là vị của bữa cơm nhà, vị của sự đủ đầy, bình dị.

Cháo nấm mối nóng hổi ngày mưa
Nhưng để cảm hết cái hồn của nấm mối, chắc phải đợi một buổi chiều mưa giăng trắng trời mà ăn tô cháo nấm. Người lớn trong nhà dặn, muốn cháo ngọt thơm đúng vị gà, thì đừng có dùng dao mà xắt nấm, cứ lấy tay xé nhỏ ra. Nấm xé sợi xào sơ với chút hành cho thơm, rồi mới trút vào nồi cháo trắng đang sôi sùng sục. Chẳng cần một giọt bột ngọt, chẳng cần nước hầm xương, mà nồi cháo ngọt thanh một cách lạ lùng. Múc ra tô, rắc thêm chút hành ngò, chút tiêu cay nồng. Vừa thổi vừa húp, nghe vị ngọt của đất, của trời tan trong miệng, thấy lòng ấm lại giữa cơn mưa chiều.

Vậy đó, nấm mối không chỉ là một món ăn. Nó là ký ức, là hoài niệm về những ngày mưa ở quê, là món quà quý mà đất trời ban tặng cho người miệt vườn chân chất.
Vậy đó, mùa mưa xứ mình hổng chỉ có nỗi buồn hiu hắt đâu nghen. Mưa về là đất trời ban lộc, là những tai nấm mối trắng ngà vươn mình thức giấc. Mỗi một món ăn từ nấm mối, dù là dĩa nấm xào mướp thơm lừng hay tô cháo nóng hổi, đều là một câu chuyện về quê hương, về tình người. Đó là cái vị ngọt lành, chân chất mà đi đâu xa cũng nhớ hoài không nguôi. Bạn có kỷ niệm nào với món “lộc trời” này không, chia sẻ với tụi mình dưới phần bình luận nghen!
